Phát hiện người phụ nữ sinh năm 1994 kiếm hơn 1,6 tỷ đồng/năm nhờ thu gom phế liệu

Sở hữu 2 trạm thu mua phế liệu tại Nhật Bản, người phụ nữ Trung Quốc kiếm hơn 10 triệu yên mỗi năm (hơn 1,6 tỷ đồng) từ công việc ít người lựa chọn.

Cách trung tâm Tokyo (Nhật Bản) vài chục km, bên một tuyến đường lớn luôn tấp nập xe tải ra vào, có một bãi tập kết phế liệu rộng gần 500m² được bao quanh bởi những tấm thép cao. Trên cổng treo tấm biển mang dòng chữ “Ikeda Sangyo” – tên trạm thu mua phế liệu do Mỹ Gia (Mika) làm chủ.

Sinh năm 1994 tại Cáp Nhĩ Tân (Trung Quốc), Mỹ Gia theo mẹ sang Nhật Bản định cư từ khi học lớp 5. Cô từng làm nhiều công việc khác nhau trước khi bén duyên với nghề thu mua phế liệu. Từ những món đồ bị bỏ đi, Mỹ Gia từng bước gây dựng hai cơ sở tái chế và trở thành một nhân vật nổi tiếng trên mạng xã hội.

Khởi nghiệp giữa đại dịch

Cuộc sống của Mỹ Gia tại Nhật Bản không hề dễ dàng. Mẹ của Mỹ Gia làm việc quần quật từ sáng đến đêm nên không có nhiều thời gian cho cô. Ban ngày, bà làm trong kho lạnh, tối tiếp tục phục vụ tại nhà hàng để kiếm sống.

Sau khi tốt nghiệp trung học, Mỹ Gia quyết định đi làm để phụ giúp gia đình. Cô từng làm nhân viên phục vụ quán mì Udon, rửa bát, vệ sinh thiết bị, làm việc tại siêu thị và nhiều công việc khác. Môi trường lao động tại Nhật Bản khá khắt khe. Áp lực công việc lớn nhưng thu nhập không tương xứng khiến cô nhiều lần cảm thấy mệt mỏi.

Bước ngoặt đến khi một người quen gợi ý mẹ cô mua xe tải nhỏ để đi thu gom phế liệu tận nhà. Ban đầu, hai mẹ con rất ngại ngùng khi gõ cửa từng gia đình để hỏi xem họ có đồ bỏ đi hay không. Tuy nhiên, sống ở vùng nông thôn Nhật Bản, họ thường được những người già cô đơn chào đón nồng nhiệt. Không chỉ tặng phế liệu, nhiều người còn mời họ rau củ tự trồng hoặc các món ăn tự làm.

Trong những ngày đầu đi thu gom, Mỹ Gia chủ yếu nhận được thảm cũ, chai nhựa và đồ điện tử hỏng. Cho đến một ngày, cô nhìn thấy một chiếc xe nâng màu cam nằm trong sân một ngôi nhà. Theo thói quen, cô bấm chuông hỏi chủ nhà có còn sử dụng chiếc xe này hay không. Người chủ lập tức xua tay và tặng luôn cho cô.

Sau đó, chiếc xe nâng cũ được bán với giá khoảng 10.000 NDT, tương đương thu nhập cả tháng của mẹ cô khi ấy.

“Lúc đó tôi còn chưa đầy 18 tuổi. Đó thực sự là khoản tiền lớn đầu tiên trong đời”, Mỹ Gia nhớ lại. Chính trải nghiệm đó khiến cô nhận ra tiềm năng của ngành tái chế phế liệu.

Năm 2019, Mỹ Gia thuê lại một bãi thu mua phế liệu từ người quen với mong muốn phát triển sự nghiệp riêng. Tuy nhiên, không lâu sau đó, đại dịch COVID-19 bùng phát. Hoạt động kinh tế đình trệ khiến lượng khách sụt giảm mạnh. Có những ngày cả bãi phế liệu không đón nổi một chiếc xe tải.

Thay vì bỏ cuộc, Gia Mỹ quay lại cách làm cũ: lái xe đi khắp nơi tìm nguồn hàng. Cô chủ động đến các công trường phá dỡ, cửa hàng điện máy, cơ sở sửa chữa và các đơn vị thi công để phát danh thiếp. Sự kiên trì cuối cùng cũng được đền đáp.

Năm 2020, Mỹ Gia mua lại khu đất hiện tại rộng khoảng 500m². Sau đó, cô tiếp tục đầu tư mở rộng lên 1.000m² và mua thêm một khu đất rộng 800m² ở thành phố khác để xây dựng trạm tái chế thứ hai.

“Săn kho báu” giữa những đống phế liệu

Theo chia sẻ, hoạt động kinh doanh phế liệu hiện mang về cho Mỹ Gia mức thu nhập khoảng 10 triệu yên mỗi năm (hơn 1,6 tỷ đồng). Dù doanh nghiệp ngày càng phát triển, công việc tại bãi phế liệu vẫn vô cùng vất vả.

Hiện nay, phần lớn thời gian của Gia Mỹ dành cho việc nghe điện thoại và điều phối công việc. Mỗi ngày, trạm tái chế của cô hoạt động từ 9 giờ sáng đến 7 giờ tối, tiếp nhận ít nhất 30 xe tải chở hàng từ các công ty chuyển nhà, phá dỡ công trình hoặc thu gom rác thải. Khi xe vừa đổ hàng xuống, cô có thể nhanh chóng nhận diện từng món đồ giữa mớ kim loại hỗn độn.

“Máy khâu, động cơ, bo mạch, hộp dụng cụ... Chiếc khóa này có thể chứa vàng, để tôi kiểm tra thử”, cô nói trong lúc phân loại hàng hóa.

Nhiều người xem công việc thu mua phế liệu là tẻ nhạt và nhàm chán. Nhưng với Mỹ Gia, đó giống như việc mở những chiếc “túi mù” khổng lồ. Chính vì vậy, những món đồ đặc biệt mà cô tìm thấy thường được giữ lại làm kỷ niệm thay vì bán đi.

Trên giá trưng bày trong văn phòng của Mỹ Gia hiện có 12 đồng tiền vàng, nhiều ấm sắt cổ của Nhật Bản, đồng hồ Rolex, nhẫn kim cương và hàng loạt vật dụng cổ khác. Dù từng có người trả giá cao để mua lại, Mỹ Gia vẫn từ chối. Theo cô, mỗi món đồ đều chứa đựng câu chuyện của chủ nhân cũ và là một phần ký ức không thể định giá.

Sau hơn một thập kỷ gắn bó với nghề, điều khiến Mỹ Gia hào hứng nhất vẫn là khoảnh khắc những chiếc xe tải tiến vào bãi phế liệu.

“Mỗi lần có xe đến, tôi vẫn rất tò mò. Không biết trong đống ‘rác’ hôm nay sẽ lại xuất hiện điều bất ngờ gì. Có lẽ đó chính là sức hấp dẫn của công việc này.”

(Theo Quancha)